"Trước khi thế giới tận thế vì ô nhiễm,
thì đạo đức đã kéo loài người xuống màn đêm"
- said by Mirroflo Wallace -
Tháng 3 năm 2256 (A.B.A 217)
Cơn mưa tầm tã trút lên những dãy nhà khổng lồ, từ trong những nền đất nứt toác, một hình bóng cô gái đang từ từ bước ra.
Lần đầu tiên cô nhìn tận mắt khung cảnh này, có lẽ còn tệ hơn những gì cô nghe từ lời kể của người cha độc đoán, người có lẽ sẽ không bao giờ tha thứ cho việc cô bỏ trốn đến đây.
Cô di chuyển từng bước chân thật khẽ, tránh những thanh sắt mục rữa và những mảnh kính nằm vung vãi khắp nơi khỏi cứa vào chân. Xung quanh ẩm ướt đến từng ngóc ngách, kể cả những cô nghĩ đã được che chắn khỏi cơn mưa.
Nhưng dù vậy, được đắm chìm vào làn nước mưa, cô cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm đến lạ thường, cô không hiểu rõ vì sao, nhưng nhớ những gì xảy ra trong sự tiện nghi và ngập tràn ánh sáng của Medicicity, cô tin rằng mình không bao giờ muốn về đó nữa.
"Grrrrrrrrrrr..." Âm thanh phát từ bức tường kính khổng lồ phía Đông Nam, nơi thủ đô Medicicity tọa lạc, từng chiếc thang máy lớn đang được hạ xuống, ánh đèn đỏ chớp tắt liên tục.
"Tệ thật" Cô nói, xé đi phần đuôi váy thấm đầy máu, cô bắt đầu chạy.
